Diệp Ngôn kiểm tra Tom từ trên xuống dưới một lượt đến tận khi Tom cũng không tìm ra cái gì, hắn chỉ có thể dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Trương Đạt Dã.
“Ờ thì… Dù sao nếu có một ngày Tom đang đánh nhau với người ta mà tự nhiên lại có thể tế Cờ yêu của cậu ra cũng đừng ngạc nhiên quá. Cứ bảo Cờ yêu của cậu phối hợp chiến đấu với nó là được.” Trương Đạt Dã đương nhiên không thể giải thích nguyên lý của Tom, chỉ có thể nói mọi khả năng có thể xảy ra.
“Thế à…” Diệp Ngôn như có điều suy nghĩ, một lúc lâu sau đột nhiên vẻ mặt thay đổi, hóa thành mẹ mìn: “Tom ơi, mày có muốn trở thành Cờ yêu của tao không? Có thể trường sinh bất lão đấy…”




